Quý Ngài Định Kiến Chương 34

Chương 34: Bà xã đúng là một “tra công”

Thứ bạn trai rẻ rách gì đây, trả hàng lại được không?

***

Vé máy bay có thể đổi, khách sạn có thể lùi lịch đặt, nhưng du thuyền lãng mạn qua đêm mà Quan Lan cố ý sắp xếp thì không thể trì hoãn.

Vốn Quan Lan định bảo Trang Lân huỷ vé máy bay luôn, hai người cũng đâu phải kẻ rảnh rỗi, tự dưng bỏ bê công việc chạy ra nước ngoài chơi, thế không phải là gây sự lắm à? Nhưng Trang Lân cho biết, vất vả lắm mới chừa được lịch trình, đã bị ăn chửi hai đợt rồi, không thể lãng phí được. Hơn nữa cậu cũng hao tổn biết bao tâm ý để sắp xếp lịch trình, tâm huyết không thể mất trắng. Đầu óc hôn quân như Quan Lan vừa nghe là tim mềm nhũn, mê muội đi theo Trang Lân, đầu tiên là du thuyền having sex, sau đấy là xuất ngoại having sex, cuối cùng lên máy bay về nước, Trang Lân trông thấy Quan Lan lên Taobao[1] tìm “quần lót sắt”.

[1] Taobao: Là một trong những website bán hàng hàng đầu của Trung Quốc.

Cậu thấy Quan Lan hỏi chủ shop đồ lót rằng: “Có loại quần lót nào tích điện không, loại mà vừa cương lên là bị điện giật tung nóc ấy?”

Trang Lân cảm thấy thân dưới chợt lạnh.

Trang Lân: “Sắp bay rồi, tắt điện thoại đi anh.”

Quan Lan: “Đợi tí, đừng vội.”

Quan Lan thoát ra khỏi shop đồ lót, ấn vào một shop bán đồ tình thú.

Quan Lan: “Có loại thuốc nào uống vào mười ngày nửa tháng không cương được không?”

Trang Lân không chịu nổi nữa: “Anh mà còn hỏi thế nữa thì chủ shop họ báo cảnh sát đấy.”

Quan Lan ngoảnh đầu nhìn cậu một cách sâu xa: “Nếu không phải nước ta đã xoá bỏ tội lưu manh, thì anh đây báo cảnh sát lâu rồi.”

Trang Lân ấm ức: “Chả lẽ em không lưu manh thì anh sẽ hạnh phúc chắc?”

Quan Lan không trả lời câu hỏi này, tắt điện thoại đeo bịt mắt lên, ngửa đầu ra ngủ luôn.

Nhìn đường cong xinh đẹp từ cằm đến cổ của anh, trong lòng Trang Lân lại hơi ngứa ngáy. Nhưng nỗi sợ hãi mà “quần lót điện” đem lại quá sức mạnh mẽ, cậu chẳng dám lơ là, chỉ cầm lấy tay Quan Lan, giữ tạm cho đỡ ngứa.

Cậu vẫn chưa dám tin người ấy đã là của mình rồi, nhất định phải thông qua tiếp xúc da thịt để tìm được chút ít cảm giác chân thật.

Quan Lan lật tay lại, đan siết tay cậu.

Trang Lân đắc ý, ghé qua hôn anh.

Quan Lan buông tay, nhéo chân cậu.

Mười hai tiếng tiếp theo, Trang Lân hết sức yên tĩnh.

Sau khi về nhà, Quan Lan chính thức trục xuất Trần Cẩm, nghênh đón chủ nhân mới đến của nhà họ Quan.

Trang Lân chẳng có hành lí gì, ngoài nhạc cụ ra thì chỉ còn bộ đồ nấu canh của cậu mà thôi.

Trang Lân: “Em vừa sắp xếp đồ đạc, mới phát hiện gần như quần áo của em đã ở đây hết rồi.”

Quan Lan: “Nếu đã thế, lúc ở nhà phiền em mặc nhiều quần áo hơn chút.”

Ở nhà, Trang Lân thường xuyên chỉ mặc độc cái quần đùi, tay trần chân trần, diện tích da thịt phơi bày hơn chín mươi phần trăm, đúng là thô thiển không đỡ nổi.

Trang Lân: “Đây là cho anh phúc lợi đó! Anh không thấy cảnh đẹp ý vui à?”

Đúng là cảnh đẹp ý vui thật, nhưng mà rất dễ “lau súng cướp cò”. Thỉnh thoảng hai người dựa vào nhau chơi điện thoại, Quan Lan bất cẩn xoa mấy cái trên người Trang Lân, thì nghe thấy Trang Lân bắt đầu thở gấp, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cậu nhìn anh bằng ánh mắt sai sai rồi. Mấy lần tiếp diễn, Quan Lan cảm thấy bầu không khí trong nhà đúng thật sa đoạ quá mức, ngày qua ngày chả làm được việc gì nghiêm túc cả, xây dựng nếp sống mới cho gia đình văn minh, phải bắt đầu từ quy định mặc quần áo.

Quan Lan mua cho cậu áo cộc tay ở nhà vải cotton, ép Trang Lân phải che mớ da thịt lại.

Trang Lân ấm ức tuân lệnh.

Quan Lan còn mua cho cậu bộ đồ rửa mặt mới và chăn ga gối đệm, dành cho cậu một nửa tủ quần áo, giá sách và giá để CD. Trong phòng sách cũng chừa ra cho cậu một chỗ để mua bàn máy vi tính, làm xong những chuyện này, nghĩ không biết còn thiếu gì không, thì thấy Trang Lân nằm sấp một bên mua bao cao su và dầu bôi trơn.

Quan Lan: …Thứ bạn trai rẻ rách gì đây, trả hàng lại được không?

Vào lúc album mới của Trang Lân ra mắt, độ nổi tiếng vọt như giếng phun, các fans phát hiện người này mất tích rồi.

Lịch trình không search ra được, Weibo cũng không cập nhật, không biết là đang làm gì.

Trong diễn đàn fan có topic, mọi người đều đang thảo luận: Người này chạy đi đâu rồi?

Có fan cũ cho biết, mọi người làm quen dần đi. Người này không quan tâm gì đến tuyên truyền ca khúc đâu, lúc nào cũng là thái độ ai thích thì nghe. Lần trước phát hành EP, cũng chẳng ai biết Trang Lân làm gì cả, thỉnh thoảng phối hợp tuyên truyền thì cũng là dáng vẻ như đi vào cõi tiên, cực kì vô tâm.

Nhóm fan mới bắt đầu cảm thấy, làm fan người này, đúng là ngược cmn tâm.

Trang Lân… Bây giờ Trang Lân, cũng giống như lần phát hành EP trước, đang ở nhà nấu canh.

Thịt dê sau khi ướp gia vị cho tiêu bớt mùi tanh nồng, đem hầm với củ cải trắng đến khi mềm nhừ, hầm ra nước canh đậm đặc màu trắng sữa, mùi thơm lan toả khắp nơi.

Trang Lân nếm thử một miếng, cảm thấy hương vị ngon tuyệt, bật đèn tìm góc độ thích hợp chụp ảnh đăng lên Weibo, status ghi kèm: “Tác phẩm tui hài lòng nhất!”

Bên dưới status các fans kêu gào ầm ĩ: Con người này, phát hành ca khúc xong lặn mất thì cũng thôi, lí do lặn mất là trốn trong nhà nấu canh thì cũng thôi, đáng giận nhất là, tác phẩm anh hài lòng nhất, chẳng phải bất kì bài hát nào, mà lại là một món canh!

Làm fan của người này, đúng là ngược cmn tâm mà!

Trong giới này không có bí mật, hơn nữa hai người họ vừa đi du thuyền vừa đến Paris, không hề che giấu, đã bị kẻ khác chụp lén lâu rồi. May mà bình thường phòng quan hệ công chúng của Thiên Long làm việc rất tốt, ảnh chụp cũng không bị tuồn ra, chỉ có điều trong giới nhỏ của các vị tai to mặt lớn thì đã lan truyền khắp rồi.

Rất nhiều người có quan hệ tốt với anh đều gửi tin nhắn, ngay cả trêu chọc kèm theo thăm dò cũng có: “Ái chà, rốt cuộc bây giờ cũng chịu ‘phù chính’[2] rồi à?”

[2] Phù chính: Có nghĩa là đưa thiếp lên làm vợ.

Tất nhiên Quan Lan không thể thừa nhận được. Nước trong giới này quá sâu, anh kiếm cho người ta cái cớ, ai biết người ta có xoay ngược lại đâm anh một dao hay không. Bản thân anh ngã ngựa thì không sao, nhưng Trang Lân phải kiếm cơm dựa vào danh tiếng, sự nghiệp của cậu chỉ vừa mới bắt đầu.

Vì thế anh chỉ ha ha ha ha giả ngu với người ta: Gì cơ, không có chuyện gì cả, tiện đường thôi mà, đừng nghe người khác nói linh tinh…

Đến khi ngay cả ông chủ cũng đích thân gửi tin tới trêu anh: Cậu xin nghỉ là vì chuyện này à?

Rốt cuộc Quan Lan không chịu nổi nữa.

Quan Lan: Vâng sếp, hay là cho tôi xin mấy ngày nghỉ cưới[3] nhé?

[3] Ở TQ cho phép nhân viên kết hôn được nghỉ một khoảng thời gian, gọi là nghỉ kết hôn, hay nghỉ cưới.

Quan Lan cảm thấy bây giờ độ dày da mặt của mình đang ngày càng tăng.

Dương Bội Ninh: Không phải cậu bàn bạc với Dương Bội Thanh trước chứ, đứa nào cũng không đi làm.

Tình huống của Dương Bội Thanh thế nào, anh không biết gì hết… Tuy anh gần như có thể đoán được, chắc cũng là nghỉ cưới đi.

Dương Bội Ninh lớn tuổi độc thân lần lượt bị phân cho hai bát cơm chó, đăng hẳn một tin trong group của quản lí công ti: Cuộc họp thường kỳ thứ hai tất cả phải tham gia đúng giờ, không đến trừ thưởng cuối năm.

Quan Lan thở dài ảo não, chụp ảnh màn hình gửi cho Trang Lân.

Sau khi đọc được, Trang Lân chạy bình bịch vào từ bếp: “Đúng là Châu lột da không có nhân tính mà! Anh bán mạng cho công ti bao nhiêu năm, kiếm về bao nhiêu tiền, mấy ngày nghỉ cưới cũng không cho anh được là sao! Không phải chỉ là tiền thưởng cuối năm thôi à, em không cần mấy đồng tiền thúi của ông ý!”

Quan Lan: “Ha ha, em không tính xem lần này chúng ta tốn mất bao nhiêu tiền à?”

Trang Lân: “Anh tính rồi à?”

Quan Lan nói ra một con số.

Trang Lân đau lòng ôm ngực.

Trang Lân: “Hầy, nếu để em nói, thì anh cũng không nên làm cái vụ du thuyền lần này. Anh biết là dù cho anh thổ lộ với em ở quán ăn vặt quận Sa, em cũng sẽ đồng ý ngay tắp lự mà.”

Quan Lan: “Nếu em không thích, thì đừng có fuck anh vui vẻ như thế!”

Nhớ lại màn play du thuyền đêm đó, nhất thời Trang Lân cảm thấy chi số tiền này cũng đáng giá lắm.

Quan Lan: “Hơn nữa, cái nhà trả góp này, anh vẫn chưa trả hết đâu.”

Trang Lân: “Anh mà cũng có nhà trả góp á? Không phải anh mua một căn biệt thự ở Bắc Lục Hoàn à, tại sao vẫn phải trả góp nhà?”

Quan Lan: “Chỗ đấy không phải anh mua, là phần thưởng cuối năm thôi.”

Trang Lân: …

Quan Lan: “Năm đấy là lúc bài hát anh viết hot nhất, được rất nhiều công ti cật lực dụ dỗ, con số tiền lương hàng năm mà họ đưa ra cho anh, em sẽ chẳng tưởng tượng được đâu. Một hôm có công ti lái chiếc BMW không biển số đến chặn anh ở dưới lầu công ti, nói chỉ cần anh đồng ý đến chỗ họ, chiếc xe này sẽ là của anh ngay, ngay ngày hôm đấy có thể lái xe về nhà. Để giữ anh lại nên Thiên Long đã trực tiếp thăng cho anh lên chức cao nhất, cuối năm còn phân cho anh một căn nhà nữa.”

Trang Lân: “…Lợi hại quá.”

Quan Lan: “Bây giờ nghĩ lại, căn nhà đấy một năm anh cũng chẳng ở mấy lần, hơn nữa Dương Bội Ninh cũng không mất tí ti máu. Nhà họ Dương vốn làm bất động sản, căn nhà mà anh được phân là của anh cả anh ta. Lúc ấy anh vẫn còn trẻ quá, tầm nhìn hạn hẹp, vừa thấy biệt thự là không đi nổi luôn nữa. Đáng lẽ anh nên đòi một căn ở Nhị Hoàn mới đúng, thế thì không cần tự mua nhà, cũng chả cần nai lưng ra trả góp nữa.”

Trang Lân: …

Quan Lan cười: “Thế nào, bây giờ biết anh là một người có tiền rởm, có hối hận không?”

Trang Lân: “Em không mong anh có tiền đâu, em chỉ mong anh nghèo rớt mồng tơi, thế thì mỗi ngày nghĩ đến chuyện phải nuôi anh, em sẽ có thêm động lực làm việc.”

Trang Lân nói tới nói lui, lại thấy vui vẻ: “Em và anh cùng nhau trả góp nhà, như thế chúng ta sẽ ở nhà của hai chúng ta, không phải là em ở trong nhà của anh nữa.”

Quan Lan: “Em không cần phải để ý chuyện này đâu, sớm muộn gì em cũng sẽ giàu hơn anh.”

Trang Lân: “Đến ngày đó, anh có thể chỉ viết nhạc cho em thôi không?”

Quan Lan đáp một cách quả quyết: “Không thể.”

Trang Lân đau lòng nói: “Em cũng biết là không thể, nhưng anh không dỗ em được à?”

Quan Lan: “Xin lỗi em, anh không có luyện kĩ năng đấy.”

Trang Lân: “Trước đây anh làm top, ngay cả dỗ dành người khác cũng không biết, đúng là ‘tra công’ mà.”

Quan Lan: …

Trang Lân tự an ủi mình: “Thôi, em cũng không thể ích kỉ thế được, nếu anh không viết nhạc cho người khác, thì không phải sẽ là tổn thất lớn cho cả giới âm nhạc hay sao?”

Trang Lân: “Vì sự phát triển của giới âm nhạc Hoa ngữ, em phải cống hiến bà xã mình, em đúng là vĩ đại mà.”

Quan Lan: “Ha ha, hôm nay bà xã của em mua cho em quần lót mới, em có muốn thử không?”

Trang Lân: Bà xã muốn giật điện tui banh nóc phải làm sao đây, online đợi, gấp lắm.


Chương sau ->

Advertisements

3 thoughts on “Quý Ngài Định Kiến Chương 34

  1. Mèo Xù

    “Trang Lân chẳng có hành lí gì, ngoài nhạc cụ ra thì chỉ còn bộ đồ nấu anh của cậu mà thôi.” –> nấu ăn
    “Cuộc họp thường kỳ thứ hai tất cẩ phải tham gia đúng giờ, không đến trừ thưởng cuối năm.” -> tất cả
    Sau bao nhiêu vất vả thì Lân quý phi cũng được lên làm hoàng hậu rồi :)))

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s